Đèn đỏ giao thông

Tra cứu phương tiện vi phạm giao thông qua hình ảnh

Biển kiểm soát

Loại phương tiện

Mã bảo mật

Tra cứu xe mất đăng ký, biển số, hết niên hạn, mất cắp

Biển kiểm soát

Loại phương tiện

Mã bảo mật

Quảng cáo phải Quảng cáo phải Danh ba dien thoai Chung tay vì an toàn giao thông
Trang chủ / Cảnh sát giao thông 24/7
'Văn hoá giao thông': Nói nữa vẫn không thừa...
Ngày đăng: 28/09/2009
XE ĐẠP - XE MÁY VÀ VĂN HOÁ CỦA PHÁT TRIỂN

1.“Lần đầu tôi sang đây năm 1994 đường phố toàn xe đạp, nay thì xe đạp đã nhường chỗ cho xe gắn máy và ô tô. Đó chính là một câu chuyện kinh tế thú vị. Nó gây ấn tượng với tôi mạnh nhất”. Lời nhận xét  của cựu thủ tướng Pháp Michel Rocard (Báo Tuổi Trẻ ngày 1/12) đáng để suy nghĩ lắm.

Sau 12 năm trở lại Việt Nam, ông Rocard nhìn thấy sự biến chuyển của kinh tế Việt Nam thông qua sự biến chuyển của bộ mặt giao thông Việt Nam. Một nền giao thông xe đạp (tạm gọi như vậy) tiêu biểu cho một nhịp sống chậm chạp, nặng tính cơ học thủ công. Một nền giao thông xe máy, ô tô (cũng tạm gọi vậy) tiêu biểu cho một nhịp sống nhanh nhạy, hối hả, mang màu sắc của một xã hội công nghiệp hiện đại. Vậy thì rõ ràng là sau 12 năm chúng ta đã tạo dựng được một bộ mặt giao thông mới, một sức sống kinh tế mới: nhanh hơn, mạnh hơn, dẻo dai hơn, phù hợp với dòng chảy của thời đại hơn. Đấy là một tín hiệu đáng phấn khởi.

2. Song sự phát triển xã hội, trọng tâm là sự phát triển kinh tế và điểm dễ thấy nhất, dễ đập vào mắt nhất là sự phát triển của bộ mặt giao thông  bao giờ cũng phải đi kèm với văn hóa của sự phát triển. Nền giao thông xe đạp quen với văn hóa ứng xử kiểu xe đạp. Nền giao thông xe máy vì thế cũng phải quen với văn hóa ứng xử kiểu xe máy. Đem văn hóa xe đạp vào giao thông xe máy thì trước sau gì cũng dẫn đến chuyện lợi bất cập hại.

Câu hỏi đặt ra: vậy văn hóa ứng xử kiểu xe máy là gì, khác với văn hóa ứng xử kiểu xe đạp ở chỗ nào? Nói đơn giản: đã đi xe máy thì phải từ 18 tuổi trở lên và phải có bằng xe máy. Nó khác hẳn với cái kiểu một đứa trẻ con 5, 6 tuổi cứ trèo lên xe đạp tập vài buổi là đã có thể phóng bay bay trên đường. Nói trừu tượng: Vì xe máy có tốc độ nhanh hơn xe đạp nên tai nạn xe máy (nếu có) cũng thường nghiêm trọng hơn tai nạn xe đạp (nếu có). Vì thế người lái xe máy kiểu gì cũng phải có trình độ giao thông tốt hơn người đi xe đạp.

3. Thực tế, chúng ta đã làm được như thế chưa? Thì đấy, cứ thi thoảng lại nghe thấy chuyện người ta đi “chạy” bằng xe máy, nghĩa là tạo cho mình một cái mác ảo, một cái thứ văn hóa xe máy ảo. Thì đấy, cứ thi thoảng lại thấy báo chí đưa tin về những vụ giao thông ô tô thiệt hại đến kinh người. Lý do: lái xe thiếu hiểu biết trong việc thực hiện luật giao thông, hoặc giả, hiểu biết rồi nhưng vì cái lợi riêng của mình nên cố tình vi phạm (chở khách quá trọng tải, bắt khách không đúng khu vực, chạy quá tốc độ để tranh khách…). Tóm lại là, vẫn có rất nhiều người vì quen với văn hóa xe đạp nên đã mang văn hóa xe đạp vào nền giao thông xe máy.    

4. Xin được nhắc lại, một nền giao thông xe đạp chuyển mình sang giao thông xe máy là một tín hiệu rõ nét của sự phát triển. Nhưng sự phát triển chỉ có thể bền vững khi đi kèm với nó là những biến đổi văn hóa “ăn theo” nó. Không thể đem văn hóa xe đạp vào nền giao thông xe máy, cũng như không thể đem những thói quen nông nghiệp vào một xã hội công nghiệp.