Đèn đỏ giao thông

Tra cứu phương tiện vi phạm giao thông qua hình ảnh

Biển kiểm soát

Loại phương tiện

Mã bảo mật

Tra cứu xe mất đăng ký, biển số, hết niên hạn, mất cắp

Biển kiểm soát

Loại phương tiện

Mã bảo mật

Quảng cáo phải Quảng cáo phải Danh ba dien thoai Chung tay vì an toàn giao thông
Trang chủ / Cảnh sát giao thông 24/7
Giao thông là văn hóa của quốc gia
Ngày đăng: 28/09/2009
Năm 2004, tôi đi du lịch sang Singapore. Điều làm tôi nhớ nhất ở xứ sở này là trật tự giao thông: không tiếng còi xe, dừng xe lại khi có người đặt chân xuống đường (nơi dành cho người đi bộ). Thắc mắc của tôi được người hướng dẫn giải thích: “Ở đây nhấn còi xe giống như tiếng chửi thề vậy”.  

Dòng chảy vô ý thức

Đọc bài của bạn Choi Go Ara, tôi thấy bạn có nhận xét rất đúng, thiết thực và cụ thể đối với tình hình giao thông ở VN hiện nay. Hình ảnh giao thông trên đường của một nước cũng là một phần biểu hiện ý thức, văn hóa, văn minh và kỷ luật của người dân ở nước đó. Theo tôi, chúng ta có thể tăng năng lực hệ thống giao thông đường bộ lên so với hiện nay mà không cần đầu tư nhiều việc mở rộng đường sá.

Các lỗi phổ biến khi tham gia giao thông thường gây ra kẹt xe, ùn tắc là: 1. Lấn vạch sơn khi dừng xe ở các giao lộ, đặc biệt là vạch sơn dọc, làm cản trở làn xe đang được lưu thông muốn rẽ trái hoặc phải. 2. Chạy xe lấn tuyến, đặc biệt là xe máy. 3. Buôn bán, đậu xe lấn chiếm vỉa hè, lòng đường. 4. Các giao lộ lớn không có đèn rẽ trái. 5. Người đi bộ không đi đúng phần đường dành riêng. Các phương tiện không ưu tiên cho người đi bộ. Đa số các lỗi trên là do ý thức của người tham gia giao thông. Đây là điển hình của dòng chảy vô ý thức khi tham gia giao thông.

Để tạo được ý thức trong giao thông phải có các chuẩn mực, mức phạt đủ mạnh, tuyên truyền rộng rãi, cộng với các phương pháp để tạo dòng chảy ý thức bắt buộc như dải phân cách cứng chẳng hạn.

Để khắc phục các nguyên nhân trên, tôi đề nghị các giải pháp sau: 1. Tăng mức phạt tiền/lao động công ích thật nặng đối với các lỗi này. 2. Tuyên truyền rộng rãi về tác hại của các lỗi giao thông này cùng mức phạt cụ thể. 3. Tổ chức lực lượng để có thể kiểm tra và xử phạt đối với các trường hợp vi phạm. 4. Lập đèn tín hiệu rẽ trái/phải cho các giao lộ chính, kết hợp với làn rẽ trái/phải. 5. Xử phạt cả người đi bộ vi phạm. Phạt nặng nếu phương tiện giao thông không ưu tiên cho người đi bộ. Tuyên truyền rộng rãi để người đi bộ biết nếu họ vi phạm mà gây tai nạn giao thông, chẳng những không được bồi thường mà còn bị phạt...

Giành nhau hỗn loạn

Tôi nghĩ không chỉ riêng Hà Nội mà cả TP.HCM và các nơi khác nữa, chúng ta phải còn chỉnh đốn lại văn hóa giao thông. Có những khi tôi bị buộc phải vượt đèn đỏ vì không thể chịu nổi tiếng còi inh ỏi và tiếng càm ràm chửi từ phía sau: “Đi đi cho người ta đi”. Nhà tôi gần khu vực chợ Văn Thánh nên tôi thường bị kẹt xe ở những khu vực mà tôi nghĩ nếu có văn hóa giao thông chúng ta sẽ không gây ùn tắc. Ngã tư giữa đường Ung Văn Khiêm với hai đường D2 nối dài và Xô Viết Nghệ Tĩnh rất thường bị kẹt xe vào giờ cao điểm, mà nguyên nhân là dừng đèn đỏ lấn qua phần đường của chiều còn lại (mặc dù đoạn này giờ đã có thanh chắn), xe chiều bên này đã hết đèn xanh mà vẫn cố chạy, xe chiều bên kia vì đèn “gần xanh” nên cũng chạy, gặp nhau giữa đường cả hai cùng tắc và mọi người cùng tắc.

 “Tự do ồn ào”

Nhiều người nước ngoài và Việt kiều khi về VN có nhận xét VN là một trong những nước tự do nhất thế giới. Tự do ở đây rất đa dạng. Ngoài chuyện bình thường là chiếm lòng lề đường, vứt rác bừa bãi, đại tiểu tiện bất cứ nơi nào..., còn rất nhiều chuyện khác như mở âm thanh thoải mái bất kể giờ giấc và hàng xóm.

Trong quán ăn thì dân nhậu một hai ba “dô” thoải mái, coi như khách khác không có mặt, mình ta một cõi tự do ồn ào ăn uống nói cười. Các quán cà phê thì nhạc rần rật ngày đêm, mạnh ai nấy mở nhạc của mình to hơn tiệm cà phê trước mặt. Tha hồ mở radio, tivi cả xóm đều nghe bất kể giờ giấc. Đi đâu đã đời gần 12 giờ khuya về, bắc ghế ra sân (là đường hẻm) ngồi trò chuyện cười nói rổn rảng, ăn uống nhậu nhẹt, mười đêm như một. Nhà có người bệnh, yêu cầu họ nho nhỏ tiếng giùm, đồng ý nhưng cũng nguýt vài cái và chừng 15 phút sau họ quên mình mất rồi!

Xe cộ thì bấm còi inh ỏi, một phần vì ngang ngã tư, một phần báo cho bộ hành, một phần báo cho xe khác, một phần tỏ ý bất bình, một phần vì thói quen bấm vài cái chẳng vì sao thì cũng chẳng làm sao! Cho nên đường sá đã bụi bặm còn ồn ào quá thể. Quen ồn ào không cảm thấy ồn ào, nhưng âm thanh đi thẳng vào màng nhĩ khiến óc ta dao động mệt nhọc mà không biết. Nếu không đã chẳng ai có cảm giác yên bình thoải mái mỗi lần đến những nơi thờ phượng hay ra ngoại ô, về vùng quê. Ở nước tiên tiến bấm còi là điều cấm kỵ, họa hoằn lắm mới bấm khi có gì nguy cần báo động, hoặc thỉnh thoảng chửi nhau vì chạy ẩu.

Tất cả những điều này chỉ do ta thiếu tôn trọng nhau, thiếu tinh thần hiểu biết, tóm lại là thiếu văn hóa. Chúng ta hãnh diện mình về nhiều thứ, nhưng có những chuyện đáng xấu hổ lâu ngày trở thành quen, không ai nói tới trở thành điều bình thường!