Trang chủ / Hoạt động lãnh đạo
Mong sao sắc nắng mãi ở lại
Ngày đăng: 06/12/2017
Trưa hôm đó, khi nghe được tin dữ, chị tức tốc lên Bệnh viện Đa khoa trung ương Thái Nguyên và thắt tim gan khi thấy anh nằm bất động trên giường bệnh, huyết áp mất, đồng tử giãn... Cũng là người trong ngành y, chị hiểu và kỳ vọng lắm vào một điều thần kỳ sẽ đến với anh, đến với tổ ấm của chị, nhưng đã không có bất kỳ một tia hy vọng nào. Chấn thương quá nặng đã vĩnh viễn cướp anh khỏi cuộc đời chị.

Theo chân Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Tuấn, Phó Cục trưởng Cục CSGT cùng Ban cán sự Lớp Tập huấn pháp luật Hình sự của lực lượng CSGT Khóa 2 đến thắp hương, thăm hỏi, động viên gia đình Trung tá Trần Văn Vang, cán bộ Đội 2, Phòng TTKS GTĐB cao tốc, Cục CSGT hy sinh trên cao tốc Hà Nội - Thái Nguyên trong khi làm nhiệm vụ, chúng tôi mới thấy hết được thực tế cuộc sống của một gia đình chiến sĩ CSGT, khác xa với tất cả những gì xã hội hay mường tượng.

Chị Trần Thị Thúy vợ Trung tá Trần Văn Vang ôn lại chuyện cũ

​Bên trong ngôi nhà còn nồng mùi tường mới quện lẫn với khói hương, chị Trần Thị Thúy là vợ Trung tá Trần Văn Vang ngậm ngùi chia sẻ: “Từ khi lấy nhau, vợ chồng chị gặp nhiều cảnh khó khăn, may mắn lắm mới có bé gái mới 4 tuổi, song cháu sức khỏe yếu thường xuyên phải điều trị tại bệnh viện. Tuy 21 năm phục vụ trong lực lượng Công an nhân nhân, nhưng vợ chồng vẫn phải thuê nhà ở nay đây, mai đó. Mới đây, nhận được sự giúp đỡ của gia đình, vay mượn từ đồng đội, hai vợ chồng vừa mua được căn nhà cấp bốn ở trong xóm nhỏ của xã Hữu Hòa, Thanh Trì, Hà Nội”.

 Khó khăn, vất vả là vậy, nhưng hai vợ chồng vẫn cùng nhau chia sẻ, gánh vác những thăng trầm trong cuộc sống để vun đắp một gia đình hạnh phúc. Song niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ hơn một tháng đưa vợ con về ở tại ngôi nhà mới, thì tai họa bất ngờ đổ ập đến với gia đình anh chị.

Bình thường anh đi làm liên tục 3 ngày mới được một buổi về nhà nghỉ bù. Sáng sớm ngày 30/11 định mệnh ấy, khi anh chia tay hai mẹ con rời nhà lên đơn vị vẫn còn nói với chị sẽ cố vay mượn anh em để lo sơn nhà đón tết. Trưa hôm đó, khi nghe được tin dữ, chị tức tốc lên Bệnh viện Đa khoa trung ương Thái Nguyên và thắt tim gan khi thấy anh nằm bất động trên giường bệnh, huyết áp mất, đồng tử giãn... Cũng là người trong ngành y, chị hiểu và kỳ vọng lắm vào một điều thần kỳ sẽ đến với anh, đến với tổ ấm của chị, nhưng đã không có bất kỳ một tia hy vọng nào. Chấn thương quá nặng đã vĩnh viễn cướp anh khỏi cuộc đời chị.

Mỗi lời về anh là mỗi lần chị nghẹn giọng, nước mắt cũng đã cạn sau 5 ngày tang thương. Dẫu biết là vợ người chiến sĩ CAND là phải chịu nhiều thiệt thòi, ngày lễ, tết khi các gia đình đoàn viên hành phúc bên mâm cơm, thì anh vẫn làm việc trên tuyến hay trực chiến đấu tại đơn vị, nhưng với chị mất mát này to lớn quá. Chị biết từ đây anh đã không còn đồng hành cùng chị đi tiếp quãng đời. Chỉ còn mình chị thay anh gánh vác xây dựng tổ ấm, nuôi dạy bé Bảo Trâm, con gái anh chị, nên người.

Trước đó, ngày 30/11, trong khi làm nhiệm vụ đảm bảo trật tự ATGT  trên tuyến Cao tốc Hà Nội – Thái Nguyên, Trung tá Trần Văn Vang đã bị người điều khiển mô tô vi phạm, không chấp hành hiệu lệnh dừng xe đâm thẳng vào người  làm đồng chí ngã, đập đầu xuống đường, bị thương nặng trong tình trạng nguy kịch. Anh đã được đồng đội đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Nguyên, nhưng không qua khỏi và từ trần hồi 16h50 phút cùng ngày.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên đã ra quyết định khởi tố vụ án "Chống người thi hành công vụ", khởi tố bị can và tạm giam đối với  kẻ đã gây tội ác là Hoàng Văn Trường (24 tuổi, trú tại Yên Lãng, Đại Từ, Thái Nguyên).

Hiện trường vụ xe mô tô đâm thẳng vào Trung tá Trần Văn Vang trên cao tốc Hà Nội - Thái Nguyên

Có mặt trong tang lễ anh, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến đôi mắt ngây thơ của bé Bảo Trâm con gái của anh chị. Bé vẫn nói với mọi người là bố đi công tác, mấy hôm nữa bố mới về....

Tổ ấm của vợ chồng Trung tá Trần Văn Vang là ngôi nhà cấp 4 nhỏ bé nép mình trong xóm 2 của xã Hữu Hòa, Thanh Trì ngoại thành Hà Nội, anh chị mới sửa sang, dọn về ở, mọi thứ còn tuềnh toàng, trống trải. Bốn bức tường mới quét lớp lót đang chờ lên màu. Đến bộ bàn ghế tiếp khách anh chị cũng định xem thưởng tết thế nào để sắm sửa, việc sơn nhà cũng dự định vay mượn anh em đồng đội...

Thắp nén hương tưởng niệm Trung tá Trần Văn Vang, Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Tuấn cùng ban cán sự lớp tập huấn và những người có mặt không nén được sự xúc động. Sự ra đi của anh là đóng góp to lớn cho sự nghiệp giữ gìn TTATGT. Tâm sự với chúng tôi, Thiếu tướng Tuấn không khỏi bùi ngùi: Có người đã nói với tôi là sao CSGT không tránh xe máy, nếu tránh thì sẽ không có hậu quả xảy ra. Nhưng tôi cũng nhẹ nhàng hỏi lại, nếu CSGT tránh được chiếc xe máy đó, song chiếc xe này đi vào đường cao tốc lại gây tai nạn với xe khác, thậm chí làm chết người. Lúc đấy, mọi người lại hỏi là trách nhiệm của CSGT ở đâu?

Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Tuấn, Phó Cục trưởng Cục CSGT thắp hương tưởng nhớ Trung tá Trần Văn Vang

Trách nhiệm của người chiến sĩ CSGT là ngăn chặn vi phạm TTATGT, ngăn chặn sự nguy hiểm ảnh hưởng đến những người tham gia giao thông khác. Trong khi đang làm nhiệm vụ trên Quốc lộ 2 (Đoan Hùng, Phú Thọ) ngày 28/6 vừa qua, Trung tá Trần Tuấn Dung, Phòng CSGT Phú Thọ cũng vì nhiệm vụ thiêng liêng ấy đã hy sinh, khi bị một chiếc xe máy đâm phải. Và buổi chiều định mệnh ngày 2/5 sẽ chẳng bao giờ đến với Trung sĩ Võ Duy Khánh, Phòng CSGT TT.Huế, nếu như anh cũng toan tính, đặt câu hỏi cho cái tuổi 30 của mình khi ngăn chặn chiếc mô tô chạy quá tốc độ với người diều khiển sử dụng ma túy trên Quốc lộ 1A. Để giờ đây gia đình và nhất là người vợ chưa cưới của anh chẳng phải nghẹn ngào....

Thế đấy, mọi sự hy sinh, mất mát của lực lượng CSGT là đều vì an toàn, bình yên cho mọi người. Không thể để những toan tính hẹp hòi, nhỏ nhoi có mặt trong bất kỳ tình huống nào. Máu các anh đã đổ đều vì bình yên cuộc sống.

Thay mặt cán bộ, chiến sỹ tham dự lớp tập huấn triển khai pháp luật Hình sự Khóa 2 của lực lượng CSGT, Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Tuấn đã trao 30 triệu đồng do cán bộ, chiến sỹ quyên góp giúp đỡ gia đình đồng chí Vang khắc phục khó khăn trong cuộc sống.

Chiều đông muộn với vài ánh vàng nhợt nhạt trên nền trời thẫm, con đường dẫn vào ngôi nhà nhỏ hun hút trong gió lạnh, chia tay gia đình Trung tá Trần Văn Vang, bước chân của mỗi người trong đoàn như chậm lại, chỉ mong sao sắc nắng còn mãi trong ngôi nhà này.

Đăng Quang - Đức Thuận